Chúc mừng ngày nhà giáo việt nam 20/11
móc treo

bài dự thi cuộc thi viết năm 2018

Thứ năm - 22/11/2018 16:46
BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT
“ NHỮNG KĨ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY/CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU” NĂM 2018
( Ban hành theo Quyết định số 2702/QĐ-BGDĐT ngày 26/7/2018 của Bộ giáo dục và Đào tạo).
PHẦN I: THÔNG TIN CÁ NHÂN.
1.      Thông tin về tác giả.
Họ và tên: Nguyễn Thị Hà.
      Ngày tháng năm sinh: 04/11/1996.
      Quê quán: Tiến Lộc-Can Lộc-Hà Tĩnh.
      Địa chỉ công tác hiện nay: GV tại trường Mầm non Tiến Lộc.
      Địa chỉ liên lạc: Tiến Lộc-Can Lộc-Hà Tĩnh.
      Điện thoại: 0343925262.
      Gmail: Nguyenha96tl@gmai.com.
2.      Thông tin về thầy/cô hoặc cơ sở giáo dục được viết đến trong tác phẩm dự thi.
a.      Thầy/cô giáo.
b.      Cơ sở giáo dục.
Tên cơ sở giáo dục: Trường Mầm non Tiến Lộc.
Địa chỉ và thông tin liên lạc: 
PHẦN II: TÁC PHẨM DỰ THI.
Thời gian cứ thế trôi qua như thoi đưa, vậy là thấm thoắt đã mười lăm năm học  trôi qua. Đứa trẻ ngày nào còn khóc lóc, đứng sau lưng mẹ trong ngày đầu tiên cắp sách đến trường. Giờ đây cũng đã là một cô giáo, cũng trải qua những ngày tháng nhìn các bạn nhỏ ngày đầu tiên đến trường khóc lóc làm nũng bố mẹ.Cứ thế bao nhiêu cảm xúc lại ùa về.
Vậy đấy, thời gian trôi qua có bao giờ trở lại, suốt những năm tháng qua gắn bó với “thầy cô và mái trường” nơi đã để lại cho tôi biết bao nhiêu kỉ niệm của một thời không thể nào quên. Chỉ còn vài ngày nữa thôi là đến ngày 20/11- ngày Nhà Giáo Việt Nam, cũng là ngày để tri ân các thầy cô giáo của ngôi nhà thứ hai nơi tôi đã gắn bó.
Bất chợt những kỉ niệm trong tôi chợt ùa về một cách rõ nét hơn bao giờ hết đưa tôi trở về những ngày tháng còn là một đứa học sinh lớp Mẫu giáo. Nhớ ngày nào ngôi trường mang tên Trường Mần Non Tiến Lộc còn quá xa lạ với tôi, ngôi trường đầu tiên vẽ lên trong tôi những điều tốt đẹp nhất. Có lẽ ấn tượng đầu tiên về ngôi trường Mần Non phải kể đến là những lớp học ghép tại thôn xóm. Biết bao nhiêu lần lại trốn cô để về nhà. Nhưng rồi thời gian cũng trôi qua và tôi cũng lớn lên và nhờ sự giúp đỡ của cô giáo thì tôi cũng nhận thức được việc đi học là như thế nào. Thật sự, khi đãquen với trường  tôi đã dành một tình yêu trọn vẹn cho ngôi trường này. Và rồi bây giờ cảm xúc như vỡ òa khi biết mình đã trở thành một thành viên bé nhỏ trong ngôi trường này với một cương vị là giáo viên. Có thể tôi quá lan man nhưng có lẽ những kỉ niệm đầu tiên về ngôi trường luôn là những kí ức theo ta đi suốt cuộc đời. Kỉ niệm với ngôi trường này nhiều lắm kể làm sao cho hết, thời gian gắn bó với ngôi trường trong suốt quãng thời tuổi thơ của tôi còn nhiều hơn là khoảng thời gian ở nhà. Ngôi trường gắn bó với tôi cả lúc vui lẫn lúc buồn. Nào là những bài thơ bài hát được cô giảng đi giảng lại, bài thơ và câu đố, nào là những giờ chơi với lá cây, đá, nào là những kỹ năng sống thật tuyệt vời… Thật nhiều, thật nhiều những kỉ niệm nơi đây.
“Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ... “
(Người lái đò)
Nếu cha mẹ là người đã sinh ra ta, đưa ta đến với cuộc đời này thì thầy cô là người cha, người mẹ thứ hai đã dạy cho ta kiến thức, truyền đạt cho ta biết bao điều hay lẽ phải về kĩ năng sống, giúp ta nên người. Quả đúng như lời thơ, có mấy ai đi suốt cuộc đời mình mà không có người thầy, người cô dẫn lối. Có mấy ai trưởng thành mà không phải trải qua những ngày tháng học sinh, ngồi trên ghế nhà trường nghe thầy cô giảng bài. Thầy cô - những người lái đò tận tụy hết lòng với nghề, với mỗi lứa học sinh của mình. Làm sao có thể lớn lên, có thể trưởng thành mà không có thầy cô ở bên dạy dỗ, dẫn đưa. Thầy cô giống như những cây chỉ nam, những ngọn hải đăng giúp ta định vị, tìm thấy hướng khi đi lầm đường, lạc lối. Thầy cô giống như ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng em trước những vấp ngã của cuộc đời. Tiếng thầy cô giảng bài hăng say trên lớp vẫn văng vẳng đâu đây. Rồi là những nụ cười khi thấy những đứa học sinh của mình đạt điểm cao, đạt nhiều thành tích cao trong học tập, đang dần trưởng thành theo năm tháng. Rồi là những giọt nước mắt đượm buồn khi thấy học sinh của mình bị điểm kém, không nghe lời, lười học, …” Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi. Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa, ngày ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy.” Mặc cho người ta ngập chìm trong những lo toan, tính toán chuyện cơm áo lợi danh, chuyện bán mua cả tình cảm, cả trí tuệ. “Thầy vẫn đứng bên bờ ước mơ. Dù năm tháng sông dài gió mưa còn ai nhớ ai quên con đò xưa… Dù năm tháng vô tình trôi mãi, tóc xanh bây giờ đã phai, Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy, dõi theo bước em trong cuộc đời, vẫn những khi trời mưa rơi, vẫn chiếc áo xưa sờn vai, thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ. Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, có hay bao mùa lá rơi, Thầy đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời. dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người Thầy.” Những lời bài hát đã nói lên hết những gì cần nói, … Thầy cô với những ước mơ, những yêu nghề cháy bỏng luôn thực hiện thiên trách của mình là dạy dỗ học sinh nên người. Giờ đây tôi cũng đãlà đồng nghiệp với cô nhưng mỗi lần nghe cô giảng bài, thỉnh thoảng nhìn lên gương mặt ấy tôi lại thấy mỗi ngày trôi qua trên gương mặt ấy lại hằn lên những nếp nhăn, những cái tóc bạc theo năm tháng, tôi lại thấy buồn đến lạ. Cô đã dành trọn vẹn nửa đời người cho nghề giáo. Ngày 20/11 đang đến gần, có thể nhiều người sẽ đem tặng thầy cô của mình những bó hoa to, lộng lẫy. Những món quà đắt tiền. Hay những món đồ mua vội vã trong các cửa tiệm. Nhưng với tôi, không có gì có thể thay thế bằng những lời chúc, ngồi bên  cô trò chuyện về những kỉ niệm một thời gắn bó, bởi chỉ có tình cảm chân thành xuất phát từ trái tim mới đến được trái tim. Một lần nữa tôi xin chúc thầy cô- những người lái đò tận tụy của mình sức khỏe dồi dào, công tác tốt,… để dẫn đưa những lứa học sinh của mình qua sông.
Tôi phải cảm ơn, cảm ơn thật nhiều tới ngôi nhà chung Mần Non Tiến Lộc và những người cô hết lòng vì học sinh của mình bằng một tình cảm trọn vẹn nhất. Có lẽ, mái trường và thầy cô nơi đây là một mảnh ghép trong cuộc đời tôi mà có đi đến đâu, dù thời gian có trôi qua nhiều biết mấy, phủ bụi và xóa nhòa đi tất cả thì tình cảm dành cho mái trường và thầy cô nơi đây vẫn luôn đong đầy và trọn vẹn.
 
 

Tác giả bài viết: nguyễn Hà

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn