Chúc mừng ngày nhà giáo việt nam 20/11
móc treo
HOẠT ĐỘNG TẠO HÌNH CHO TRE 5 TUOI A

HOẠT ĐỘNG TẠO HÌNH CHO TRE 5 TUOI A

Hoạt động tạo hình là một dạng hoạt động nghệ thuật nhằm giúp trẻ nhận biết và phản ánh thế giới xung quanh thông qua những hình tượng nghệ thuật ở mức độ nhằm thỏa mãn nhu cầu, ý thích và phù hợp với khả năng của trẻ. Hoạt động này là một dạng hoạt động có sản phẩm đặc trưng của trẻ mầm non. Có bốn dạng hoạt động cơ bản sau: Vẽ, Nặn, Cắt – xé – dán, Lắp ghép xây dựng

BAI DU THI VIET VE MAI TRUONG MEN YEU

BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT “ NHỮNG KĨ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY/CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU” NĂM 2018 ( Ban hành theo Quyết định số 2702/QĐ-BGDĐT ngày 26/7/2018 của Bộ giáo dục và Đào tạo). PHẦN I: THÔNG TIN CÁ NHÂN. 1. Thông tin về tác giả. Họ và tên: Trần Thị Hà. Ngày tháng năm sinh: 10/3/1995. Quê quán: Tiến Lộc-Can Lộc-Hà Tĩnh. Địa chỉ công tác hiện nay: GV tại trường Mầm non Tiến Lộc. Địa chỉ liên lạc: Tiến Lộc-Can Lộc-Hà Tĩnh. Điện thoại: 0982644329. Gmai: mnhatran103@gmail.com. 2. Thông tin về thầy/cô hoặc cơ sở giáo dục được viết đến trong tác phẩm dự thi. a. Thầy/cô giáo. Họ và tên: Lê Thị Hương. Ngày tháng năm sinh:1982 Địa chỉ công tác hiện nay: Trường THPT Nghèn. Điện thoại: b. Cơ sở giáo dục. Tên cơ sở giáo dục: Trường THPT Nghèn. Địa chỉ và thông tin liên lạc: thptnghen.edu.vn PHẦN 2: TÁC PHẨM DỰ THI. Thời gian đúng là chẳng chờ đợi một ai, mới đó, tôi còn là một cô học trò vô tư, ngây thơ mà giờ tôi đã trưởng thành, đã là một giáo viên. Tôi chưa bao giờ quên khoảng khắc vui sướng khi tôi đậu và trường Nghèn. Đêm trước ngày đến trường lần đầu tiên trong lòng tôi ngập tràn biết bao cảm xúc, nôn nao ở trong lòng, và cứ thế thời gian trôi đi đến nổi 3 năm cấp 3 mà tôi cứ nhỡ là một cơn gió. Tính đến nay tôi đã tốt nghiêp trung học phổ thông đã hơn 5 năm.Những cô cậu học trò chúng tôi giờ là cô giáo, thầy giáo, bác sĩ..có những người đã làm bố, làm mẹ. Nhưng đối với tất cả như ngày hôm qua, mới hôm qua mà thôi. Tôi nhớ ngày xưa mọi người vẫn hay bảo hãy trân trọng những ngày tháng học trò, vì đó là những ngày tháng đẹp đẽ, trong sáng. Và quả đúng như vậy, ngày đó thât hồn nhiên, với nhũng ngày trốn học đi chơi, là những tình cảm bạn bè và những rung động cảm xúc đầu đời. Là những buổi đến trường chỉ cần nhìn thấy bóng dáng một ai là đủ và rất, rất nhiều kĩ niệm… 5 năm, một khoảng thời gian ko dài nhưng không quá ngắn để tôi luôn ghi nhớ, hoài niệm về nó. Ngôi trường mà tôi muốn nhắc đến ở đây chính là ngôi trường mang chình tên quê hương tôi, trường Trung học phổ thông nghèn.Đó là một mái trường khá .khang trang được đóng tại thị trấn Nghèn, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Và thời khắc này, khi mà chỉ một vài ngày nữa sẽ diễn ra trọng thể Lễ kỉ niệm ba mươi năm thành lâp trường Trung học phỏ thông Nghèn, âm vang đó lại vọng về, âm vang đó lại thôi thúc tôi viết ra những dòng cảm xúc này. Nó thực sự tuôn trào, thực sự đang hòa vào tâm can tôi. Và tôi thiêt nghĩ, các bạn mỗi thế hệ học trò đã và đang học tập dưới mái trương này, cũng chung một dòng tâm trạng như tôi. Hình thành trong gian khó, vững vàng qua bao thử thách, dưới sự chung tay của các thế hệ giáo viên, Trường THPT Nghèn luôn bám sát mục tiêu “Nâng cao dân trí, đào tạo nhân lực và bồi dưỡng nhân tài”, là nơi bồi dưỡng tâm hồn, trí tuệ, tài năng của bao thế hệ học sinh trên vùng quê Xô viết.Tiền thân là một phân hiệu của Trường THPT Đồng Lộc, năm 1988, THPT Nghèn được thành lập. Dẫu cuộc sống còn nhiều khó khăn, người dân nơi đây vẫn không tiếc sức người, sức của cùng với giáo viên, học sinh gom góp tranh tre, nứa lá, san lấp mặt bằng… để làm nên công trình trường học với đầy đủ sân chơi, bãi tập và những dãy phòng học vững chãi trên vùng đồng trũng hoang vu. Nền tảng vững chắc được xây dựng theo thời gian tạo nên Trường THPT Nghèn ngày càng lớn mạnh, khẳng định thương hiệu bằng chất lượng giáo dục và danh hiệu trường tiên tiến xuất sắc cấp tỉnh.Vượt qua mọi khó khăn, thử thách, những “chuyến đò” cứ tiếp nối sang sông. Hành trang mà các em mang theo là kiến thức, kỹ năng và hình ảnh những người thầy tận tâm, tận tụy. Đó chính là động lực để học sinh trên vùng đất khó trưởng thành, vượt qua mọi thử thách, biến những ước mơ, khát vọng trở thành hiện thực. Những thế hệ thầy cô giáo giỏi, tâm huyết như: Nguyễn Công Sâm, Võ Đức Đại, Thái Thị Hiền, Trần Văn Kháng, Phan Thị Lan, Phan Đăng Quang, Trần Văn Nghi, Nguyễn Xuân Anh, Phan Quyết Thắng, Trần Văn Hải, Trần Đình, Phan Sỹ Châu... và nhiều thầy cô giáo khác đã trở thành những người cha, người mẹ ở trường, thành miền ký ức ngọt ngào của các thế hệ học sinh đầu tiên. Họ chính là những nhân tố khơi dậy phong trào thi đua dạy tốt - học tốt, góp phần viết nên những trang truyền thống đầu tiên trong lịch sử phát triển của trường. Tôi nhớ in ngôi trường năm ấy tôi học, nó không được khang trang và đầy đủ như bây giờ, lúc ấy số phòng học còn rất hạn hẹp, chúng tôi phải học cả 2 ca.Cái phòng mà chúng tôi học thêm là 1 dãy phòng cấp 4 hơi cũ, vào mùa nắng thì nóng nức, vào mùa mưa nước tạt vào ướt cả bàn ghế. Thế nhưng chúng tôi vẫn học hăng say với những bài học, vẫn vui vẻ với nhũng quả khế, quả ổi mà chúng tôi hay cô giáo mang đến. Cái ngày đó cái gì cũng đơn sơ nhưng chứa đầy tình cảm giữa bạn bè, cô trò.Tôi nhớ những cái ngày hè đạp xe đạp trong cái nắng chói chang. Nhớ những ngay mưa trắng trời sân trường ngập lênh láng, nhớ những ngày ôm nhau sung sướng khi đạt kết quả tốt sau mỗi kì thi. Với tôi, khoảng thời gian trung học không chỉ là những môn học toán, lí, hóa, văn…không chỉ là những lần học thâu đêm suốt sáng vì kì thi sắp tới, mà đó là nơi lưu giữ lại những kỉ niệm của chúng tôi với thầy cô, bạn bè.Tôi nhớ những tiết học, những lần kiểm tra bài cũ gay cấn hay những lần vừa ngồi học vừa giấu cô giáo ăn quà vặt.Nhớ bác bảo vệ mà chúng tôi hay gọi là “ thầy Đoài”, “ thầy Hiệu” bằng sự tôn kính của tuổi học trò. Nhớ cả những tiếc sinh hoạt mười lăm phút đầu giờ, chúng tôi tụ tâp nhau chia từng con bài nhỏ rồi bị thầy bắt gặp, xin xỏ mãi không được mất luôn cả bộ tú lơ khơ.Nhớ cả những lần thầy cán bộ Đoàn với khuôn mặt lạnh lùng, chậm rãi bước vào lớp, dáng điệu điềm đạm, nói “ Hôm nay lớp trực nhật bẩn, trừ điểm”Tôi nhớ sân trường của những trưa nắng hè sau mỗi lần tan học, đôi mắt ngơ ngác để nhìn bóng hình của ai kia. Nhớ cả những lần chờ nhau ở dưới gốc cây đợi cả lũ bạn để nhìn nhau cười xòa một cái rồi về.Nhớ ánh mắt của cô giáo khi lớp vô tình đứng đội sổ. Nhớ những lần cuối cấp, cả lớp rủ nhau đi ăn kem, đi hái xoài.Nhớ in cái ngày hôm đó, ngày chia tay cuối khóa, ai cũng ngậm ngùi, xúc động, tiếc nuối.Ai cũng biết thế là mình sắp phải rời xa ngôi trường dã mình đã gắn bó 3 năm qua với tình cảm bạn bè, tình cảm thầy trò. . Sau 5 năm ra trường mọi thứ đã khác được sự quan tâm của nhân dân, chính quyền địa phương và cấp trên cũng đã góp phần thay đổi diện mạo của mái trường với đầy đủ cơ sở vật chất đáp ứng yêu cầu dạy, học. Giờ trường đã xây đầy đủ các phòng học, các lớp đều học 1 ca, sân trường, cổng, chỗ để xe… đã đẹp, rộng hơn. Đến phòng học của chúng tôi đã thay đổi, phòng học giờ đã thay gạch nền, thay cửa, bàn ghê, bảng…Nhưng khi bước vào lớp, mỗi chúng tôi đều thấy quyến luyến, xao xuyến, như được trở về với thời học trò vậy. Với quyết tâm khẳng định mình trong sự nghiệp "trồng người", các thầy cô giáo ở Trường THPT Nghèn đã lần lượt mang về những thành tích đáng tự hào. Đến nay, trường đã có 1 giáo viên đạt danh hiệu giáo viên dạy giỏi cấp quốc gia môn Giáo dục quốc phòng và an ninh; 6 giáo viên đạt danh hiệu chiến sĩ thi đua cấp tỉnh; hơn 150 lượt cán bộ, giáo viên được công nhận chiến sĩ thi đua cấp cơ sở. Với sự dẫn dắt, dạy bảo của đội ngũ giáo viên tâm huyết, giỏi về chuyên môn nghiệp vụ, sau mỗi mùa thi, các thế hệ học sinh của trường đã viết thêm những thành tích mới bằng nhiều giải thưởng ở các cuộc thi học sinh giỏi cấp quốc gia, cấp tỉnh, các sân chơi dành cho lứa tuổi học đường. Ngoài chất lượng mũi nhọn, chất lượng đại trà cũng được cải thiện với tỷ lệ tốt nghiệp đạt trên 99%. Không thể điểm hết tên gọi và thành tích của từng em, chỉ biết rằng, trên trang truyền thống của nhà trường, thành tích của các em, danh sách học sinh qua từng thế hệ luôn được trang trọng lưu giữ. Cùng với các hoạt động dạy học, nâng cao chất lượng giáo dục, những năm học gần đây, Trường THPT Nghèn còn đặc biệt chú trọng đến các hoạt động ngoại khóa, trải nghiệm thực tế nhằm tăng cường giáo dục đạo đức, nhân cách, lối sống cho thế hệ trẻ. Nhờ thế, các phong trào thi đua “Hai tốt”, “Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực”, phong trào hướng nghiệp - dạy nghề, bảo vệ môi trường, bài trừ tệ nạn xã hội ... đã tạo chuyển biến trong suy nghĩ, việc làm của mỗi một học sinh.Ghi nhận những đóng góp của trường trong sự nghiệp "trồng người", nhiều năm liền, Trường THPT Nghèn được công nhận danh hiệu trường tiên tiến xuất sắc, trường chuẩn quốc gia giai đoạn 2015 - 2020 và vinh dự được công nhận là tập thể lao động xuất sắc cấp tỉnh, được Bộ trưởng Bộ GD&ĐT tặng bằng khen. Vâng nhắc đến mái trường thân yêu ấy, ngoài những kỉ niêm thân thương nhất về trường thì một thứ tôi ko thể quên, đó là cô giáo chủ nhiệm của tôi Lê Thị Hương. Cô Hương là mọt cô giáo đến từ mảnh đất Thanh Hóa , vì vậy điều tôi ấn tượng nhất ở cô là cái giọng Thanh Hóa rất nhẹ nhàng, đằm thắm.Cô ấy vừa chủ nhiệm vừa dạy chúng tôi môn Sinh học, và chúng tôi, tập thể lớp 12b8 năm ấy luôn nợ cô một lời xin lỗi. Đó là một cô giáo với một gương mặt rất xinh xắn, hiền lành, nhẹ nhàng ấy là lớp chúng tôi, một lớp cá biệt của trường, với xếp loại lúc nào cũng nằm ở cuối trường. Đến giờ tôi không thể quên ánh mắt của cô khi lớp tôi bị nhà trường phê bình. Khuôn mặt đượm buồn thì lớp chúng tôi xếp cuối trường. Nhà cô ở gần thành phố, xa trường cả mười mấy cây, nhưng 15 phút đầu giờ ngày nào có mặt để dặn dò chúng tôi ngoan hơn, chăm học hơn. Nhớ lại từng câu nói cô nới với chúng tôi như lời mẹ hiền nói với đàn con của mình vậy, thế mà chúng tôi…Có những khi giờ sinh hoạt lớp cô phải rơi nước mắt vì chúng tôi, nghĩ đến giây phúc đấy chúng tôi ko khỏi dày vặt mình. Thế rồi hôm sau đến lớp cô lại cười vui vẻ với tôi, lâu lâu cô lại pha những câu bông đùa để không khí lớp thêm vui vẻ hơn. Cô không chỉ là người mẹ hiền dạy chúng tôi nét chữ, mà cô còn dạy chúng tôi kỉ năng sống, đối nhân xử thế với mọi người.Cô dạy sinh nên tâm lý lắm, chúng tôi có chuyện gì cô cũng chia se, khuyên dạy hết lòng. Vì thế lớp chúng tôi hơi cá biệt nhưng vẫn luôn dành cho cô một tình cảm đặc biệt nhất. Giờ cô đã chuyển về trường mới mới chúng tôi ít được gặp nhau hơn, nhưng lâu lâu có thời gian cô trò lại tụ tâp nhau hàn huyên truyện trò.Chúng tôi cùng chia sẻ những vui buồn,trong cuộc sống và công việc với nhau.Giờ đây chúng tôi không những là tình cảm cô trò mà đó còn là tình bạn tri kĩ nữa. Vâng, trải qua 5 năm rồi, giờ có thể nói đó là một phần thanh xuân của tôi một thanh xuân đẹp đẽ. Đúng như câu nói “Thanh xuân như những cơn mưa rào, dù bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa” giờ tất cả đã quá muộn để trở lại ngày ấy. Nhưng trong chính con người mình tôi luôn dành những tình cảm yêu mến và đầy kính trọng đến nơi đây. Cám ơn trường Trung học phổ thông Nghèn, cám ơn cô giáo của tôi. BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT “ NHỮNG KĨ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY/CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU” NĂM 2018 ( Ban hành theo Quyết định số 2702/QĐ-BGDĐT ngày 26/7/2018 của Bộ giáo dục và Đào tạo). PHẦN I: THÔNG TIN CÁ NHÂN. 1. Thông tin về tác giả. Họ và tên: Trần Thị Hà. Ngày tháng năm sinh: 10/3/1995. Quê quán: Tiến Lộc-Can Lộc-Hà Tĩnh. Địa chỉ công tác hiện nay: GV tại trường Mầm non Tiến Lộc. Địa chỉ liên lạc: Tiến Lộc-Can Lộc-Hà Tĩnh. Điện thoại: 0982644329. Gmai: mnhatran103@gmail.com. 2. Thông tin về thầy/cô hoặc cơ sở giáo dục được viết đến trong tác phẩm dự thi. a. Thầy/cô giáo. Họ và tên: Lê Thị Hương. Ngày tháng năm sinh:1982 Địa chỉ công tác hiện nay: Trường THPT Nghèn. Điện thoại: b. Cơ sở giáo dục. Tên cơ sở giáo dục: Trường THPT Nghèn. Địa chỉ và thông tin liên lạc: thptnghen.edu.vn PHẦN 2: TÁC PHẨM DỰ THI. Thời gian đúng là chẳng chờ đợi một ai, mới đó, tôi còn là một cô học trò vô tư, ngây thơ mà giờ tôi đã trưởng thành, đã là một giáo viên. Tôi chưa bao giờ quên khoảng khắc vui sướng khi tôi đậu và trường Nghèn. Đêm trước ngày đến trường lần đầu tiên trong lòng tôi ngập tràn biết bao cảm xúc, nôn nao ở trong lòng, và cứ thế thời gian trôi đi đến nổi 3 năm cấp 3 mà tôi cứ nhỡ là một cơn gió. Tính đến nay tôi đã tốt nghiêp trung học phổ thông đã hơn 5 năm.Những cô cậu học trò chúng tôi giờ là cô giáo, thầy giáo, bác sĩ..có những người đã làm bố, làm mẹ. Nhưng đối với tất cả như ngày hôm qua, mới hôm qua mà thôi. Tôi nhớ ngày xưa mọi người vẫn hay bảo hãy trân trọng những ngày tháng học trò, vì đó là những ngày tháng đẹp đẽ, trong sáng. Và quả đúng như vậy, ngày đó thât hồn nhiên, với nhũng ngày trốn học đi chơi, là những tình cảm bạn bè và những rung động cảm xúc đầu đời. Là những buổi đến trường chỉ cần nhìn thấy bóng dáng một ai là đủ và rất, rất nhiều kĩ niệm… 5 năm, một khoảng thời gian ko dài nhưng không quá ngắn để tôi luôn ghi nhớ, hoài niệm về nó. Ngôi trường mà tôi muốn nhắc đến ở đây chính là ngôi trường mang chình tên quê hương tôi, trường Trung học phổ thông nghèn.Đó là một mái trường khá .khang trang được đóng tại thị trấn Nghèn, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Và thời khắc này, khi mà chỉ một vài ngày nữa sẽ diễn ra trọng thể Lễ kỉ niệm ba mươi năm thành lâp trường Trung học phỏ thông Nghèn, âm vang đó lại vọng về, âm vang đó lại thôi thúc tôi viết ra những dòng cảm xúc này. Nó thực sự tuôn trào, thực sự đang hòa vào tâm can tôi. Và tôi thiêt nghĩ, các bạn mỗi thế hệ học trò đã và đang học tập dưới mái trương này, cũng chung một dòng tâm trạng như tôi. Hình thành trong gian khó, vững vàng qua bao thử thách, dưới sự chung tay của các thế hệ giáo viên, Trường THPT Nghèn luôn bám sát mục tiêu “Nâng cao dân trí, đào tạo nhân lực và bồi dưỡng nhân tài”, là nơi bồi dưỡng tâm hồn, trí tuệ, tài năng của bao thế hệ học sinh trên vùng quê Xô viết.Tiền thân là một phân hiệu của Trường THPT Đồng Lộc, năm 1988, THPT Nghèn được thành lập. Dẫu cuộc sống còn nhiều khó khăn, người dân nơi đây vẫn không tiếc sức người, sức của cùng với giáo viên, học sinh gom góp tranh tre, nứa lá, san lấp mặt bằng… để làm nên công trình trường học với đầy đủ sân chơi, bãi tập và những dãy phòng học vững chãi trên vùng đồng trũng hoang vu. Nền tảng vững chắc được xây dựng theo thời gian tạo nên Trường THPT Nghèn ngày càng lớn mạnh, khẳng định thương hiệu bằng chất lượng giáo dục và danh hiệu trường tiên tiến xuất sắc cấp tỉnh.Vượt qua mọi khó khăn, thử thách, những “chuyến đò” cứ tiếp nối sang sông. Hành trang mà các em mang theo là kiến thức, kỹ năng và hình ảnh những người thầy tận tâm, tận tụy. Đó chính là động lực để học sinh trên vùng đất khó trưởng thành, vượt qua mọi thử thách, biến những ước mơ, khát vọng trở thành hiện thực. Những thế hệ thầy cô giáo giỏi, tâm huyết như: Nguyễn Công Sâm, Võ Đức Đại, Thái Thị Hiền, Trần Văn Kháng, Phan Thị Lan, Phan Đăng Quang, Trần Văn Nghi, Nguyễn Xuân Anh, Phan Quyết Thắng, Trần Văn Hải, Trần Đình, Phan Sỹ Châu... và nhiều thầy cô giáo khác đã trở thành những người cha, người mẹ ở trường, thành miền ký ức ngọt ngào của các thế hệ học sinh đầu tiên. Họ chính là những nhân tố khơi dậy phong trào thi đua dạy tốt - học tốt, góp phần viết nên những trang truyền thống đầu tiên trong lịch sử phát triển của trường. Tôi nhớ in ngôi trường năm ấy tôi học, nó không được khang trang và đầy đủ như bây giờ, lúc ấy số phòng học còn rất hạn hẹp, chúng tôi phải học cả 2 ca.Cái phòng mà chúng tôi học thêm là 1 dãy phòng cấp 4 hơi cũ, vào mùa nắng thì nóng nức, vào mùa mưa nước tạt vào ướt cả bàn ghế. Thế nhưng chúng tôi vẫn học hăng say với những bài học, vẫn vui vẻ với nhũng quả khế, quả ổi mà chúng tôi hay cô giáo mang đến. Cái ngày đó cái gì cũng đơn sơ nhưng chứa đầy tình cảm giữa bạn bè, cô trò.Tôi nhớ những cái ngày hè đạp xe đạp trong cái nắng chói chang. Nhớ những ngay mưa trắng trời sân trường ngập lênh láng, nhớ những ngày ôm nhau sung sướng khi đạt kết quả tốt sau mỗi kì thi. Với tôi, khoảng thời gian trung học không chỉ là những môn học toán, lí, hóa, văn…không chỉ là những lần học thâu đêm suốt sáng vì kì thi sắp tới, mà đó là nơi lưu giữ lại những kỉ niệm của chúng tôi với thầy cô, bạn bè.Tôi nhớ những tiết học, những lần kiểm tra bài cũ gay cấn hay những lần vừa ngồi học vừa giấu cô giáo ăn quà vặt.Nhớ bác bảo vệ mà chúng tôi hay gọi là “ thầy Đoài”, “ thầy Hiệu” bằng sự tôn kính của tuổi học trò. Nhớ cả những tiếc sinh hoạt mười lăm phút đầu giờ, chúng tôi tụ tâp nhau chia từng con bài nhỏ rồi bị thầy bắt gặp, xin xỏ mãi không được mất luôn cả bộ tú lơ khơ.Nhớ cả những lần thầy cán bộ Đoàn với khuôn mặt lạnh lùng, chậm rãi bước vào lớp, dáng điệu điềm đạm, nói “ Hôm nay lớp trực nhật bẩn, trừ điểm”Tôi nhớ sân trường của những trưa nắng hè sau mỗi lần tan học, đôi mắt ngơ ngác để nhìn bóng hình của ai kia. Nhớ cả những lần chờ nhau ở dưới gốc cây đợi cả lũ bạn để nhìn nhau cười xòa một cái rồi về.Nhớ ánh mắt của cô giáo khi lớp vô tình đứng đội sổ. Nhớ những lần cuối cấp, cả lớp rủ nhau đi ăn kem, đi hái xoài.Nhớ in cái ngày hôm đó, ngày chia tay cuối khóa, ai cũng ngậm ngùi, xúc động, tiếc nuối.Ai cũng biết thế là mình sắp phải rời xa ngôi trường dã mình đã gắn bó 3 năm qua với tình cảm bạn bè, tình cảm thầy trò. . Sau 5 năm ra trường mọi thứ đã khác được sự quan tâm của nhân dân, chính quyền địa phương và cấp trên cũng đã góp phần thay đổi diện mạo của mái trường với đầy đủ cơ sở vật chất đáp ứng yêu cầu dạy, học. Giờ trường đã xây đầy đủ các phòng học, các lớp đều học 1 ca, sân trường, cổng, chỗ để xe… đã đẹp, rộng hơn. Đến phòng học của chúng tôi đã thay đổi, phòng học giờ đã thay gạch nền, thay cửa, bàn ghê, bảng…Nhưng khi bước vào lớp, mỗi chúng tôi đều thấy quyến luyến, xao xuyến, như được trở về với thời học trò vậy. Với quyết tâm khẳng định mình trong sự nghiệp "trồng người", các thầy cô giáo ở Trường THPT Nghèn đã lần lượt mang về những thành tích đáng tự hào. Đến nay, trường đã có 1 giáo viên đạt danh hiệu giáo viên dạy giỏi cấp quốc gia môn Giáo dục quốc phòng và an ninh; 6 giáo viên đạt danh hiệu chiến sĩ thi đua cấp tỉnh; hơn 150 lượt cán bộ, giáo viên được công nhận chiến sĩ thi đua cấp cơ sở. Với sự dẫn dắt, dạy bảo của đội ngũ giáo viên tâm huyết, giỏi về chuyên môn nghiệp vụ, sau mỗi mùa thi, các thế hệ học sinh của trường đã viết thêm những thành tích mới bằng nhiều giải thưởng ở các cuộc thi học sinh giỏi cấp quốc gia, cấp tỉnh, các sân chơi dành cho lứa tuổi học đường. Ngoài chất lượng mũi nhọn, chất lượng đại trà cũng được cải thiện với tỷ lệ tốt nghiệp đạt trên 99%. Không thể điểm hết tên gọi và thành tích của từng em, chỉ biết rằng, trên trang truyền thống của nhà trường, thành tích của các em, danh sách học sinh qua từng thế hệ luôn được trang trọng lưu giữ. Cùng với các hoạt động dạy học, nâng cao chất lượng giáo dục, những năm học gần đây, Trường THPT Nghèn còn đặc biệt chú trọng đến các hoạt động ngoại khóa, trải nghiệm thực tế nhằm tăng cường giáo dục đạo đức, nhân cách, lối sống cho thế hệ trẻ. Nhờ thế, các phong trào thi đua “Hai tốt”, “Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực”, phong trào hướng nghiệp - dạy nghề, bảo vệ môi trường, bài trừ tệ nạn xã hội ... đã tạo chuyển biến trong suy nghĩ, việc làm của mỗi một học sinh.Ghi nhận những đóng góp của trường trong sự nghiệp "trồng người", nhiều năm liền, Trường THPT Nghèn được công nhận danh hiệu trường tiên tiến xuất sắc, trường chuẩn quốc gia giai đoạn 2015 - 2020 và vinh dự được công nhận là tập thể lao động xuất sắc cấp tỉnh, được Bộ trưởng Bộ GD&ĐT tặng bằng khen. Vâng nhắc đến mái trường thân yêu ấy, ngoài những kỉ niêm thân thương nhất về trường thì một thứ tôi ko thể quên, đó là cô giáo chủ nhiệm của tôi Lê Thị Hương. Cô Hương là mọt cô giáo đến từ mảnh đất Thanh Hóa , vì vậy điều tôi ấn tượng nhất ở cô là cái giọng Thanh Hóa rất nhẹ nhàng, đằm thắm.Cô ấy vừa chủ nhiệm vừa dạy chúng tôi môn Sinh học, và chúng tôi, tập thể lớp 12b8 năm ấy luôn nợ cô một lời xin lỗi. Đó là một cô giáo với một gương mặt rất xinh xắn, hiền lành, nhẹ nhàng ấy là lớp chúng tôi, một lớp cá biệt của trường, với xếp loại lúc nào cũng nằm ở cuối trường. Đến giờ tôi không thể quên ánh mắt của cô khi lớp tôi bị nhà trường phê bình. Khuôn mặt đượm buồn thì lớp chúng tôi xếp cuối trường. Nhà cô ở gần thành phố, xa trường cả mười mấy cây, nhưng 15 phút đầu giờ ngày nào có mặt để dặn dò chúng tôi ngoan hơn, chăm học hơn. Nhớ lại từng câu nói cô nới với chúng tôi như lời mẹ hiền nói với đàn con của mình vậy, thế mà chúng tôi…Có những khi giờ sinh hoạt lớp cô phải rơi nước mắt vì chúng tôi, nghĩ đến giây phúc đấy chúng tôi ko khỏi dày vặt mình. Thế rồi hôm sau đến lớp cô lại cười vui vẻ với tôi, lâu lâu cô lại pha những câu bông đùa để không khí lớp thêm vui vẻ hơn. Cô không chỉ là người mẹ hiền dạy chúng tôi nét chữ, mà cô còn dạy chúng tôi kỉ năng sống, đối nhân xử thế với mọi người.Cô dạy sinh nên tâm lý lắm, chúng tôi có chuyện gì cô cũng chia se, khuyên dạy hết lòng. Vì thế lớp chúng tôi hơi cá biệt nhưng vẫn luôn dành cho cô một tình cảm đặc biệt nhất. Giờ cô đã chuyển về trường mới mới chúng tôi ít được gặp nhau hơn, nhưng lâu lâu có thời gian cô trò lại tụ tâp nhau hàn huyên truyện trò.Chúng tôi cùng chia sẻ những vui buồn,trong cuộc sống và công việc với nhau.Giờ đây chúng tôi không những là tình cảm cô trò mà đó còn là tình bạn tri kĩ nữa. Vâng, trải qua 5 năm rồi, giờ có thể nói đó là một phần thanh xuân của tôi một thanh xuân đẹp đẽ. Đúng như câu nói “Thanh xuân như những cơn mưa rào, dù bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa” giờ tất cả đã quá muộn để trở lại ngày ấy. Nhưng trong chính con người mình tôi luôn dành những tình cảm yêu mến và đầy kính trọng đến nơi đây. Cám ơn trường Trung học phổ thông Nghèn, cám ơn cô giáo của tôi.

BAI DU THI VIET VE MAI TRUONG MEN YEU

BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT “ NHỮNG KĨ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY/CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU” NĂM 2018 ( Ban hành theo Quyết định số 2702/QĐ-BGDĐT ngày 26/7/2018 của Bộ giáo dục và Đào tạo). PHẦN I: THÔNG TIN CÁ NHÂN. 1.      Thông tin về tác giả. Họ và tên: Nguyễn Thị Hà.       Ngày tháng năm sinh: 04/11/1996.       Quê quán: Tiến Lộc-Can Lộc-Hà Tĩnh.       Địa chỉ công tác hiện nay: GV tại trường Mầm non Tiến Lộc.       Địa chỉ liên lạc: Tiến Lộc-Can Lộc-Hà Tĩnh.       Điện thoại: 0343925262.       Gmail: Nguyenha96tl@gmai.com. 2.      Thông tin về thầy/cô hoặc cơ sở giáo dục được viết đến trong tác phẩm dự thi. a.      Thầy/cô giáo. b.      Cơ sở giáo dục. Tên cơ sở giáo dục: Trường Mầm non Tiến Lộc. Địa chỉ và thông tin liên lạc:  PHẦN II: TÁC PHẨM DỰ THI. Thời gian cứ thế trôi qua như thoi đưa, vậy là thấm thoắt đã mười lăm năm học trôi qua. Đứa trẻ ngày nào còn khóc lóc, đứng sau lưng mẹ trong ngày đầu tiên cắp sách đến trường. Giờ đây cũng đã là một cô giáo, cũng trải qua những ngày tháng nhìn các bạn nhỏ ngày đầu tiên đến trường khóc lóc làm nũng bố mẹ.Cứ thế bao nhiêu cảm xúc lại ùa về. Vậy đấy, thời gian trôi qua có bao giờ trở lại, suốt những năm tháng qua gắn bó với “thầy cô và mái trường” nơi đã để lại cho tôi biết bao nhiêu kỉ niệm của một thời không thể nào quên. Chỉ còn vài ngày nữa thôi là đến ngày 20/11- ngày Nhà Giáo Việt Nam, cũng là ngày để tri ân các thầy cô giáo của ngôi nhà thứ hai nơi tôi đã gắn bó. Bất chợt những kỉ niệm trong tôi chợt ùa về một cách rõ nét hơn bao giờ hết đưa tôi trở về những ngày tháng còn là một đứa học sinh lớp Mẫu giáo. Nhớ ngày nào ngôi trường mang tên Trường Mần Non Tiến Lộc còn quá xa lạ với tôi, ngôi trường đầu tiên vẽ lên trong tôi những điều tốt đẹp nhất. Có lẽ ấn tượng đầu tiên về ngôi trường Mần Non phải kể đến là những lớp học ghép tại thôn xóm. Biết bao nhiêu lần lại trốn cô để về nhà. Nhưng rồi thời gian cũng trôi qua và tôi cũng lớn lên và nhờ sự giúp đỡ của cô giáo thì tôi cũng nhận thức được việc đi học là như thế nào. Thật sự, khi đãquen với trường tôi đã dành một tình yêu trọn vẹn cho ngôi trường này. Và rồi bây giờ cảm xúc như vỡ òa khi biết mình đã trở thành một thành viên bé nhỏ trong ngôi trường này với một cương vị là giáo viên. Có thể tôi quá lan man nhưng có lẽ những kỉ niệm đầu tiên về ngôi trường luôn là những kí ức theo ta đi suốt cuộc đời. Kỉ niệm với ngôi trường này nhiều lắm kể làm sao cho hết, thời gian gắn bó với ngôi trường trong suốt quãng thời tuổi thơ của tôi còn nhiều hơn là khoảng thời gian ở nhà. Ngôi trường gắn bó với tôi cả lúc vui lẫn lúc buồn. Nào là những bài thơ bài hát được cô giảng đi giảng lại, bài thơ và câu đố, nào là những giờ chơi với lá cây, đá, nào là những kỹ năng sống thật tuyệt vời… Thật nhiều, thật nhiều những kỉ niệm nơi đây. “Một đời người - một dòng sông... Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ, "Muốn qua sông phải lụy đò" Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ... “ (Người lái đò) Nếu cha mẹ là người đã sinh ra ta, đưa ta đến với cuộc đời này thì thầy cô là người cha, người mẹ thứ hai đã dạy cho ta kiến thức, truyền đạt cho ta biết bao điều hay lẽ phải về kĩ năng sống, giúp ta nên người. Quả đúng như lời thơ, có mấy ai đi suốt cuộc đời mình mà không có người thầy, người cô dẫn lối. Có mấy ai trưởng thành mà không phải trải qua những ngày tháng học sinh, ngồi trên ghế nhà trường nghe thầy cô giảng bài. Thầy cô - những người lái đò tận tụy hết lòng với nghề, với mỗi lứa học sinh của mình. Làm sao có thể lớn lên, có thể trưởng thành mà không có thầy cô ở bên dạy dỗ, dẫn đưa. Thầy cô giống như những cây chỉ nam, những ngọn hải đăng giúp ta định vị, tìm thấy hướng khi đi lầm đường, lạc lối. Thầy cô giống như ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng em trước những vấp ngã của cuộc đời. Tiếng thầy cô giảng bài hăng say trên lớp vẫn văng vẳng đâu đây. Rồi là những nụ cười khi thấy những đứa học sinh của mình đạt điểm cao, đạt nhiều thành tích cao trong học tập, đang dần trưởng thành theo năm tháng. Rồi là những giọt nước mắt đượm buồn khi thấy học sinh của mình bị điểm kém, không nghe lời, lười học, …” Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi. Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa, ngày ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy.” Mặc cho người ta ngập chìm trong những lo toan, tính toán chuyện cơm áo lợi danh, chuyện bán mua cả tình cảm, cả trí tuệ. “Thầy vẫn đứng bên bờ ước mơ. Dù năm tháng sông dài gió mưa còn ai nhớ ai quên con đò xưa… Dù năm tháng vô tình trôi mãi, tóc xanh bây giờ đã phai, Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy, dõi theo bước em trong cuộc đời, vẫn những khi trời mưa rơi, vẫn chiếc áo xưa sờn vai, thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ. Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, có hay bao mùa lá rơi, Thầy đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời. dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người Thầy.” Những lời bài hát đã nói lên hết những gì cần nói, … Thầy cô với những ước mơ, những yêu nghề cháy bỏng luôn thực hiện thiên trách của mình là dạy dỗ học sinh nên người. Giờ đây tôi cũng đãlà đồng nghiệp với cô nhưng mỗi lần nghe cô giảng bài, thỉnh thoảng nhìn lên gương mặt ấy tôi lại thấy mỗi ngày trôi qua trên gương mặt ấy lại hằn lên những nếp nhăn, những cái tóc bạc theo năm tháng, tôi lại thấy buồn đến lạ. Cô đã dành trọn vẹn nửa đời người cho nghề giáo. Ngày 20/11 đang đến gần, có thể nhiều người sẽ đem tặng thầy cô của mình những bó hoa to, lộng lẫy. Những món quà đắt tiền. Hay những món đồ mua vội vã trong các cửa tiệm. Nhưng với tôi, không có gì có thể thay thế bằng những lời chúc, ngồi bên cô trò chuyện về những kỉ niệm một thời gắn bó, bởi chỉ có tình cảm chân thành xuất phát từ trái tim mới đến được trái tim. Một lần nữa tôi xin chúc thầy cô- những người lái đò tận tụy của mình sức khỏe dồi dào, công tác tốt,… để dẫn đưa những lứa học sinh của mình qua sông. Tôi phải cảm ơn, cảm ơn thật nhiều tới ngôi nhà chung Mần Non Tiến Lộc và những người cô hết lòng vì học sinh của mình bằng một tình cảm trọn vẹn nhất. Có lẽ, mái trường và thầy cô nơi đây là một mảnh ghép trong cuộc đời tôi mà có đi đến đâu, dù thời gian có trôi qua nhiều biết mấy, phủ bụi và xóa nhòa đi tất cả thì tình cảm dành cho mái trường và thầy cô nơi đây vẫn luôn đong đầy và trọn vẹn.

BAI VIET DU THI KI NIEM SAU SAC VE THAY CO MAI TRUONG

Cuộc thi: Viết về những kĩ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu năm học 2018 – 2019 Tác giả bài viết: Nguyễn Thị Lan Anh Đơn vị: Trường Mầm Non Tiến Lộc Đề tài: Viết về người thầy của tôi Thấm thoát đã hơn 10 năm, kể từ lúc tôi nhận được giấy báo là đã trúng tuyển vào Trường Đại Học Hà Tĩnh. Một ngôi trường có cái tên rất đỗi quen thuộc của bao thế hệ con người Hà Tĩnh. Một miền quê giàu truyền thống hiếu học. Tôi nhơ như in ngày tôi ngập ngưỡng bước vào cổng trường Đại Học Hà Tĩnh (Lúc đó là cái tên Cao đẳng sư phạm Hà Tĩnh). Cảm giác lẫn lộn, khi thì rạo rực, khi thì thấp thoảng lo âu…Tôi chưa thể định hình rằng bây giờ tôi nên đặt chân ở đâu trong khuôn viên nhà trường và rồi sự lúng túng….. Hình ảnh : Trường Đại Học Hà Tĩnh Chợt có tiếng nói của một người đàn ông từ phía sau lưng tôi. Em là tân sinh viên khoa nào?. Tôi ngoảnh lại trả lời: Dạ, em la sinh viên khoa Giao dục Tiểu học Mầm Non ạ! Người đàn ông đó lại hỏi: Vậy em đã làm thủ tục nhậ học chưa? Tôi trả lời: Dạ chưa ạ Tôi đang hoang mang rằng ai đang nói chuyện vói tôi. Bỗng một đám người chào to: Chúng em chào thầy trưởng khoa ạ. Vậy là tôi đã có câu trả lời. Chính tôi đang nói chuyên với thầy Một lúc sau thầy bảo: Em đi theo tôi Tôi lẽo đẽo đi sau lưng thầy, chú ý từng bước chân thầy đi. Và rồi….Thầy hướng dẫn nhiệt tình cho tôi từng bước làm thủ tục. Nào là em lại phòng naỳ làm cái này, em qua phòng cô….làm cái kia. Thầy chỉ bảo tôi tận tình. Thoáng chốc tôi lại ngộ nhận thầy như người cha của tôi vậy. Thế là trải qua một ngày tôi đã hoàn thành biết bao thủ tục vào trường. Và rồi tôi lại gặp mặt thầy trong buổi giao lưu với các tân sinh viên. Đến phần văn nghệ tôi cũng xung phong đứng dậy hát một bài. Đó là bài hát “ Người thầy đầu tiên” Tôi hát cả khán phòng vỗ tay hoan hô, bàn tán xôn xao “Em này tự tin và hát hay quá”. Thầy cũng lại động viên tôi phần nào. Tiếp tục tôi lại gặp thầy qua học phần mà thầy lên lóp với chúng tôi. Đến khi đó thì tôi mới biết tên của thầy qua cách thầy giới thiệu tên, tuổi cho cả lớp cùng nghe. Cái tên Đặng Thế Tuấn cứ theo tôi suốt buổi học. Không lí do gì ngoài việc muốn nói lời cảm ơn tới thầy. Và rồi tôi cũng có cơ hội nói chuyện với thầy nhiều hơn nữa qua các buổi học. Thầy ân cần nhẹ nhàng, thẳng thắn, và thầy cũng rất nhiệt tình giảng giải những nội dung có trong bài học. Tiết học của thầy trôi đi nhanh chóng mà chúng tôi ai nấy đều thấy không gò bó, không chán, không buồn ngủ. Vì trong khi thuyết trình với chúng tôi thầy đều đưa ra những ví dụ gắn với bài học vừa bổ ích vừa buồn cười. Thầy quan tâm đồng đều các bạn trong lớp chứ không phải riêng tôi. Thế rồi những cuộc vui buồn trong đời sinh viên tôi đều có sự tư vấn giúp đỡ của thầy. Cứ buổi chiều đến bọn tôi lại qua phòng thầy rủ thầy chạy thể dục vòng quanh sân bóng nhà trường. Biết sinh viên bọn tôi nghèo nên thầy thường xuyên dẫn bọn tôi đi ăn rất vui vẽ mà thầy không nghĩ ngợi gì. Ngày cuối tuần lại đến ai nấy đều chào thầy để về quê và cả tôi cũng vậy. Chợt nhìn thấy trên khuôn mặt buồn bã của thầy hiện lên. Nhưng tôi cũng hiểu được phần nào vì sao sắc thái thầy thay đổi như vậy. Rồi thứ hai lại đến, bạn thì ngô luộc, bạn thì ổi xanh, còn tôi thì lọ mắm ruốc và ít cái bánh tráng mẹ tôi quạt…Gọi là quà quê biếu thầy. Thầy vui mừng khuôn xiết. Chúng tôi lại cùng nhau ngồi nói chuyện quê nhà vói thầy. Tình cảm thầy trò chúng tôi như vậy đó nhưng bản thân tôi thấy được rằng thứ tình cảm đó không khác gì một gia đình. Tôi và các bạn đều thương, đều kính trọng thầy không khác gì tình thương của con caí giành cho cha mẹ và ngược lại. Năm 2011 tôi hoàn thành khóa học và trở về nhà làm đơn thi tuyển vào các trường Mầm Non. Sau khi nghe tin đã được điều về trường Mầm Non Hoa Hồng. Người đầu tiên tôi gọi báo tin không ai khác mà chính là thầy. Thầy nhận được tin trong niềm vui hân hoan của tôi. Thầy bảo thầy vui lắm em ạ! Rồi ngày tôi mặc váy cô dâu về nhà chồng thầy cũng không lặn lội đường xa mấy chục cây số để chung với chúng tôi. Trước lúc ra về thầy còn dặn dò tôi rằng: Cuộc sống vợ chồng đội lúc này nọ em phải biết cách giải quyết em nhé! Rằng phải giữ đạo làm dâu làm vợ làm mẹ em nhé! Tôi thực sự cảm động vô cùng với những lời dặn dò chu đáo từ thầy. Người mà tôi thực sự kính trọng và yêu thương! Đó là những kĩ niệm sâu sắc nhất trong cuộc đời sinh viên tôi

TẠO GÓC THIEN NHIEN GÀN GŨI, QUEN THUỘC, HẤP DẪN CHO TRẺ MẦM NON

TẠO GÓC THIEN NHIEN GÀN GŨI, QUEN THUỘC, HẤP DẪN CHO TRẺ MẦM NON

Để tạo không gian cho trẻ gần gũi với cỏ cây hoa lá, chim muông các cô giáo ở 3 lớp: 5 tuổi A, 5 Tuổi B và 4 Tuổi B đã tạo ra góc thiên nhiên nhỏ xinh phù hợp không gian của lớp mình. Thật thích thú, phấn khởi và kì diệu khi tất cả các trẻ đều được tự tay chăm sóc cây, tỉa lá, lau lá, tưới cây và còn được chung tay cùng các cô gieo hạt cho vườn thiên nhiên của lớp mình..Qua các công việc đó giúp trẻ hiểu biết sự phát triển của thế giới thực vật, trẻ biết được ý nghĩa lợi ích của chúng, giúp trẻ thêm yêu thiên nhiên và có trách nhiệm với thiên nhiên quanh ta.

Giao lưu van nghe các be khối 5 tuổi. Truòng MN Tiên Lộc

Giao lưu van nghe các be khối 5 tuổi. Truòng MN Tiên Lộc

Nhằm phát huy tính tích cực và phát huy tính mạnh dạn, tự tin cho trẻ mọi lúc mọi nơi. Chiều thứ 5 ngày 27 tháng 09 năm 2018 lớp MG 5 Tuổi A kết hợp với lớp MG 5 Tuổi B cùng tổ chức giao lưu văn nghệ với nhau để đóng chủ đề Trường Mầm Non. Bên cạnh đó là mục đích để mở chủ đề Bản Thân. Trong một tiết học trải qua thời gian hơn 40 phút các cháu được thả mình vào các giai điệu của bài hát, hoạt động giao lưu diễn ra vui vẽ, sôi nổi và không kém phần hào hứng từ các bạn nhỏ của 2 lớp.

HOẠT DONG CA NGAY LAY TRE LAM TRUNG TAM

Nhằm phát huy tính tích cực cho trẻ Mầm Non. Theo phương pháp dạy học lấy trẻ làm trung tâm cho trẻ hoạt đông cả ngày ở trường Mầm Non Tiến Lộc tại các lớp 3 tuổi. Hầu hết các trẻ đều tham gia tích cực và hoạt động có hiệu quả trong các tiết học.


Các tin khác

1, 2, 3  Trang sau